KHÔNG RÀO CẢN
Tác giả : Ototake Hirotada
Giọng đọc : Mc Quốc Bình
NXB : Kim Đồng
Định dạng : Sách nói
Lượt xem/nghe : 2266
Lượt tải AudioBook : 264
Thời lượng: 05:38:37
Tạo lúc : Sat, 29/10/2022 16:25
Cập nhật lúc : 20:15pm 08/10/2024

Nhạc Chữa LànhBình LuậnSách Nói (310.02 MB)
Hi vọng các bạn có thể ủng hộ trong khả năng, để giúp đỡ đội ngũ biên tập và chi phí duy trì máy chủ đang ngày một tăng. Mọi đóng góp xin gửi về:
Người nhận: Hoàng Nhật Minh
Số tài khoản: 103873878411
Ngân hàng: VietinBank
![]() | ![]() |
Cuốn sách “Không rào cản” - tự truyện của Ototake Hirotada - một chàng trai bẩm sinh không chân, không tay trở thành thầy giáo, nhà văn, diễn giả nổi tiếng của Nhật Bản vừa ra mắt độc giả Việt Nam với sự hỗ trợ của Quỹ Daido (The Daido Life Foundation) - một tổ chức thiện nguyện được thành lập với mục đích đóng góp cho hoạt động quốc tế hóa của Nhật Bản, thông qua việc tổ chức hoặc hỗ trợ chi phí cho các hoạt động giao lưu văn hóa giữa Nhật Bản và các quốc gia khác.
Cuốn sách “Không rào cản” có tên gốc là “Ngũ thể bất mãn” được viết trong thời gian Ototake học đại học đã gây ấn tượng lớn với độc giả. Tốt nghiệp đại học, anh trở thành một phóng viên thể thao. Sau đó anh đi sâu vào con đường giáo dục: là giáo viên cộng tác trong Hội đồng giáo dục Suginami, Giáo viên trường tiểu học Daiyon quận Suginami. Tiểu thuyết đầu tay “Lớp C không sao đâu” được sáng tác dựa trên những trải nghiệm trong thời gian làm giáo viên của anh. Anh đã tham gia trình diễn khi tác phẩm được chuyển thể thành phim, công chiếu vào tháng 3 năm 2013 của công ti Toho.
Khuyết tật là một điều bất tiện, nhưng không phải một bất hạnh.” Đây là thông điệp xuyên suốt cuốn sách mà độc giả có thể cảm nhận qua mỗi câu chuyện, mỗi chặng đường đời của tác giả.
Đọc cuốn sách, ta ngưỡng mộ Ototake bao nhiêu vì nghị lực của anh trong cuộc sống thì ta lại càng quý trọng những người sống xung quanh Ototake bấy nhiêu bởi cách họ đối xử với anh theo cách anh thực sự là một người bình thường. Đó là cha mẹ, là bạn bè, là thầy cô… của Ototake, là cách ứng xử văn minh, đầy nhân ái của người Nhật Bản.
Bạn sẽ phản ứng thế nào khi biết đứa con mình vừa sinh ra không có chân tay? Mẹ của Ototake phải hơn một tháng sau khi sinh mới được gặp con với lý do con không được khỏe. Sau đó, mọi người chỉ nói là con có một chút khuyết tật. Đến ngày gặp con, bệnh viện đã chuẩn bị sẵn phương án bà bị ngất đi để ứng phó, nhưng giây phút đó lại nhẹ nhàng ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người bởi bà lập tức thốt lên “Yêu quá” và vô cùng sung sướng khi được ôm con vào lòng.
Giây phút đầu tiên ấy cũng như suốt chặng đường phát triển của Ototake, bao giờ mẹ anh cũng coi anh là một người bình thường. Mẹ anh xin cho anh vào trường của những học sinh bình thường chứ không phải trường dành cho người khuyết tật. Anh có thể tự đi dã ngoại cùng bạn bè từ lớp Bảy mà bố mẹ không hề phản đối. Anh chia sẻ: “Bố mẹ có con khuyết tật thường hay rơi vào chiều hướng bảo vệ quá mức. Thế mà nhà tôi thì bố mẹ nhẹ nhàng tranh thủ đi chơi lúc con du lịch vắng nhà. Nói thẳng là bố mẹ tôi không coi người khuyết tật là người khuyết tật. Điều này lại tốt với tôi.”
Ototake may mắn luôn được các thầy cô và bạn bè hỗ trợ hết mình. Các thầy cô luôn tạo điều kiện để Ototake được hòa nhập với lớp, thầy giáo sẵn sàng cõng cậu lên núi để dã ngoại cùng bạn bè, nhưng thầy lại không bao giờ “ưu tiên” cho Ototake chỉ vì cậu là người khuyết tật. Thầy của cậu quan niệm: “Các bạn trong lớp muốn giúp Ototake, có nghĩa ở đây đã nảy nở sự cảm thông. Đó là cái đáng mừng, và không nên o ép các trò không được làm như vậy. Nhưng nếu các bạn xung quanh cứ làm hộ hết mọi việc thì chắc chắn Ototake sẽ có tâm lí chờ đợi: “Mình cứ ngồi đó chờ là có người sẽ làm cho mình.”
Hồi nhỏ, Ototake coi khuyết tật là một “sở trường” - bởi với một đứa trẻ thì được là trung tâm của sự chú ý là một điều hãnh diện, nhưng khi đã trưởng thành, anh quan niệm khuyết tật chỉ là một đặc điểm về thân thể, như trên đời béo gầy, cao thấp, da đen, da trắng khác nhau.
Cuốn sách tái hiện lại toàn bộ cuộc đời của Ototake từ khi sinh ra, tới khi học Mẫu giáo, lên Tiểu học, Trung học cơ sở, Trung học phổ thông rồi vào Đại học, đi làm… Mỗi chặng đường được kể lại với những câu chuyện thật thú vị. Ototake lôi cuốn độc giả bằng cách kể chuyện vừa hài hước, vừa gợi mở. Cuốn sách còn có những minh họa thật ngộ nghĩnh, sinh động của họa sĩ Takeda Miho.
Ototake chia sẻ: “Để dỡ bỏ được những bức tường hữu hình đang gây cản trở cho người khuyết tật thì cần phải làm những gì? Tôi cảm thấy quan trọng nhất là việc xóa bỏ bức tường ấy trong tâm hồn.” Bằng những hành động thiết thực như viết sách, viết báo, dạy học, đi giao lưu chia sẻ… Ototake đang nỗ lực để xây dựng một xã hội không rào cản không chỉ cho người khuyết tật mà còn cho tất cả mọi người vì sự phát triển của mỗi cá nhân hướng tới một cuộc sống hạnh phúc, ý nghĩa.
Câu chuyện thành công của Ototake cho thấy vai trò quan trọng của gia đình, bạn bè, nhà trường, xã hội trong việc giúp những người khuyết tật hòa nhập, để họ thực sự được phát huy khả năng của mình như bao người bình thường khác.
Trong lần xuất bản đầu tiên, toàn bộ 2000 cuốn sách “Không rào cản” sẽ được gửi tặng 63 Thư viện tỉnh, thành phố; các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông trên địa bàn thành phố Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Đà Nẵng và một số trung tâm người khuyết tật trong cả nước.
Các tác phẩm chính của Otokae bao gồm: “65” đồng tác giả với ông Hinohara Shigeaki, Nhà xuất bản Gentosha; “Vì thế tôi đến trường”, nhà xuất bản Kodansha; “Những câu nói của Oto”, nhà xuất bản Bungeshunjyu, “Những điều có thể làm”, đồng tác giả với ông Takeda Soun, nhà xuất bản Shufunotomo; “Ba tiết học của thầy Oto” và nhiều tác phẩm dành cho thiếu nhi. Những status của anh trên Twitter có sức hấp dẫn mạnh mẽ được nhiều người quan tâm.
Một số trích dẫn trong cuốn sách:
- “Tôi không sống với ý thức rằng bản thân tôi khuyết tật”. Tự tôi cũng có thể làm được một số việc cho mình. Những gì không thể tự làm được thì bố mẹ, bạn bè giúp đỡ một cách “thường tình” chứ không phải là “ban ơn”.
- Yếu tố làm cho bố mẹ có con khuyết tật hay có tâm lý bảo vệ quá mức là ở chỗ họ quan niệm đứa trẻ “đáng thương” hơn là “đáng yêu”. Bố mẹ mà suy nghĩ là con mình “đáng thương” thì đứa bé sẽ nhạy cảm nhận ra điều đó. Như vậy có thể tạo ra suy nghĩ thụt lùi: “Mình là một con người đáng thương. Người khuyết tật đáng thương.”
- Khuyết tật của bản thân cũng có thể trở thành rào cản trong tình yêu, nhưng cản trở hơn chính là cách mà bản thân bạn tự nghĩ về khuyết tật, cảm nhận về khuyết tật.
- Nếu biết chấp nhận bản thân mình, tự nhiên sẽ chấp nhận “nét riêng” của người khác. Mình là một sự tồn tại “duy nhất” thì anh ta cũng là một sự tồn tại đáng quý “duy nhất”.
Tôi rất mong tất cả mọi người không đánh mất bản thân, luôn tự hào về mình trong cuộc sống. Mong muốn của tôi xuất phát không phải chỉ vì mục đích xây dựng tiếp cận không rào cản, tạo môi trường dễ sống cho người khuyết tật, mà còn tạo ra cuộc sống trong đó từng người không để phí hoài sinh mạng mình, cũng như phát huy tối đa khả năng của cuộc đời mình.
- Dù có khuyết tật nhưng cuộc sống hằng ngày tôi rất vui. Trên đời, có những người được sinh ra khỏe mạnh nhưng lại khép mình buồn bã. Mặt khác, lại có người chẳng có chân tay mà lại hồn nhiên vui sống. Khuyết tật thật ra đâu có liên quan gì… Ngũ thể có thiếu đủ gì đi nữa thì cũng không liên quan đến hạnh phúc cuộc đời bạn.
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Không Rào Cản PDF của tác giả Ototake Hirotada.nếu chưa có điều kiện.
Tất cả sách điện tử, ebook trên website thuviensach.vn đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
| Bài Trước Đó | Bài Tiếp Theo |












,,,,,,,Nhật kí về thời cổ đại
Tác giả Nguyễn Hoàng Tuấn
Ý tưởng Dr stone
Tiến sĩ đá Dr senku
Ngày hôm nay ngày 29/6/2025 là ngày cuối cùng của thế giới . À không là ngày cuối cùng chúng tôi ở trái đất thế kỉ XXl . Vì chỉ chục phút nữa thôi chúng tôi là những người sẽ xuyên không về thời cổ đại và sống yên bình Tôi nói
- Xong chưa chúng mày tắt video đi . Lên mạng thế thôi
Nguyễn Thành Tôi nói :
Từ từ chút đi anh bạn . Từ từ xem nào . Từ từ rồi đăng đây là chuyện rời xa nền văn minh nhân loại .
Nhân nói :
- Ồ sản phẩm xổng rồi kìa xong code rồi . Đến lúc rồi vài phút nữa thôi
Bờ-na-nờ nói :
- Nếu mà cả nhân loại biết truyện chúng ta chế tạo cổ máy thời gian không biết sex thế nào .
Tha Nót nói :
- Hành lí đã dọn xong đó là không gì cả có mấy thân người về thôi .
Tiếp đó chúng tôi sửa soạn đống lộn xộn . Tôi còn nhắc mội người bảo mẹ tôi là khi chúng tôi đi rồi hãy đăng video đó vì nếu chúng tôi đăng thì sẽ bị Tổ CHỨNG ĐOM ĐÓM chùy sát do fan Jack cầm đầu . Cuối cùng cũng xong Tha Nót đã nói với bố mẹ tôi . TIENS BỊP nhảy vào đầu tiên. Anh Tiến Bịp nhanh nhẹn luôn đi đầu . Mấy thằng bạn cũng lần lượt ngồi vào . Tôi bảo họ phải cài code cho cả máy dự phòng nữa . Tôi nghe thấy tiếng bước chân . Màn hình điện thoại của tôi hiện lên tin nhắn của BỘ CÔNG AN tôi cũng không quan tâm . Đến khi tôi ngồi cùng mấy thằng kia . Tôi cũng không hiểu tại sao tại tôi là nghệ rất nhiều tiếng trực thăng rất ồn tôi bảo :
- Ây các mày máy thời gian này tuy ồn nhưng có tường cách âm mà sao ồn thế nhờ . Tiến Bịp đồng tình :
- Cũng ồn đấy Nhân ơi tắt điện thoại đi .
Nhân ngạc nhiên nói :
- Tao có làm gì ồn đâu !
- Do mày đánh rắm nên mới ồn thế đấy .
Chợt trong đầu tôi có dự cảm không lành về bên ngoài kia Tôi hỏi :
- Ây chúng mày có thấy gần đây có nhiều tin tức nói về căn bệnh gì đá đá không ?
- Ừ tao cũng nghe tin đấy rồi . Nó lây từ một người Việt Nam bên Mỹ đúng không ?
Tha Nót nói :
- Ờ đúng rồi càng lúc càng nhiều ca mắc thôi kệ đi về thời cổ đại rồi lo cái gì .
Nguyễn Thành Tôi đã viết xong code . Nó cũng ngồi vào ghế đầu . Sau một nút bấm phi thuyền bắt đầu đếm ngược :
- Mười , chín ,tám ...
Tiến Bịp hét lên sung sướng :
- Thế là còn vài giây nữa thôi chúng ta sẽ không còn bị quấy rầy nữa muốn làm gì cũng được , được tự do rồi !
Máy tính điện tử tiếp tục đếm :
-Bảy , sáu , năm ...
Nguyễn Thành Tôi nói trong nụ cười :
- Tao nảm cái bài tập về nhà lắm rồi lúc nào cũng thi với học rồi đi làm như nô lệ của tư bản chán cả ra
Máy tính lại đếm :
- Bốn ...
Nhân nói :
- Tao chán đi học lắm lặp đi lặp lại .
Máy tính đếm cho bọn tôi vui :
- Ba ...
Tha Nót nói :
- Tao ở Hà Nội mỗi sáng trước mắt tao là một màn sương mù nó không đẹp vì đó là khí thải . Xung quanh toàn là khí độc
Bờ-na-nờ :
- Hoà bình rồi không chiến tranh nữa sướng như fan ĐOM ĐÓM khi Jack không bỏ con .
Rồi lại âm thanh điện tử :
- Hai ...
Tôi ôm niềm vui háo hức khi có cuộc sống mới bên bạn bè mà tôi hay ao ước . Tôi có thể ngả lưng những tháng ngày chillguy . Một cuộc sống ở nơi có cây cối um tùm thiên nhiên xanh mát không ô nhiễm không khí và ánh sáng không chiến tranh . Cuối cùng :
- Một , không , phóng ...
Chỉ một cái chớp mắt chúng tôi đã đến một không gian bu ảo. Xung quanh tôi bây giờ là mấy cái đồng hồ như doremon Nguyễn Thành Tôi bấm công tắc một quả PICKELBALL thời gian nó bay đi xa rồi biến mất . Bọn tôi nghĩ là 9 triệu năm trước chắc là không có người . Tôi ngồi chờ trong háo hức . Tôi nhìn ra bên ngoài thấy có vài tia chớp xanh gió cũng dần to có vẻ có linh cảm không tốt . Đột nhiên đài liên lạc phát ra âm anh tôi giật mình doremon à :
- Cứu , cứu với .
Cả đám giật mình Nguyễn Thành Tôi trả lời với người bên kia :
- Các anh là ai ? Gửi bao tiền cho BÉ BẮP ?
Bên kia nói :
- Chúng tôi là FBI và công an Việt Nam sẽ nói cho các cậu biết chuyện gì đã xảy ra .
Bên ngoài gió càng nổi to màu các chiếc đồng hồ chuyển hơi màu xanh . Sau vài cuộc nói chuyện bên kia gửi văn bản dài đại khái là AXALABACUCU, AXALABACUCU vào năm 2024 tháng 12 xuất hiện người đàn ông Việt Nam bên Mỹ có biểu hiện chân tay tê cứng hàng xóm có sang hỏi thăm cũng bị lây bệnh . Chỉ trong 30 ngày ông ta liền biến thành một bức tượng đá . Hàng xóm họ lại mắc bệnh lây cho những người khác . Do không có triệu chứng ngay nên nó lây nên máy bay sang nước khác . Ngày 27 tháng 4 năm 2025 dịch bệnh lây lan khắp nơi Mỹ , Châu âu và Châu Á . Căn bệnh này rất khó có triệu chứng và nó còn lây qua không khí nên gần như 8 tỷ . Mọi người khắp thế giới tuyệt vọng chưa có thời gian để chuẩn bị nên mọi chỉ có thể chờ chết . Nhưng khi biết có các cậu đang là cỗ máy thời gian lập tức các cậu nổi tiếng toàn cậu nhiều người nổi tiếng nói về các cậu những con người vĩ đại đang làm cỗ máy thời gian .Do các cậu ẩn địa chỉ nên chúng tôi rất khó tìm cho đến hôm nay khi nhận ra các cậu ở ngay đây chúng tôi tức tốc chạy đến . Bọn tôi đến nhà gặp bố mẹ các cậu . Tôi :
-Cháu chào cô ,cô ơi cháu tìm em Tuấn và bạn của em ấy
Mẹ cậu :
- Ờ nó ở dưới đó đó .
Anh công an lao xuống hầm anh FBI cũng đi theo. Anh công an ngồi vào máy nhưng không biết dùng thế là anh FBI đưa cho tờ hướng dẫn dài 673 nghìn tỷ trang rồi họ đến đây gặp bọn tôi anh công an nói :
- Bây giờ các cậu hãy đi về tương lai nghĩ ra cách cứu thế giới
Lúc này một cơn gió to thổi mạnh đến hai phi thuyền trao đảo dữ dội . Bên kia đang nói thì :
- Các cậu hãy cứu chúng tôi , á ... Á ...
Nguyễn Thành Tôi nói :
- Các anh sao vậy
Nhân nói :
- Chúng ta bị bão thời gian bao vây rồi
Lúc này quả bóng PICKELBALL thời gian bay đến đập mạnh vào cửa kính rồi bay thẳng về phía trước số liệu ghi trên máy đo từ 2025 đến 4000 năm sau Tiến Bịp la lên :
- Chúng ta chết mất .
Tha Nót nói :
- Nguyễn Thành Tôi bấm đi xuyên không đi đâu cũng được còn mạng thì còn sống
Lúc này phi thuyền bên kia bay đi
Nguyễn Thành Tôi núng thế nói :
- Mấy người bên kia tôi đếm đến 3 chúng ta cùng bấm
Bên kia cố trả lời :
-OK
Rồi Nguyễn Thành Tôi đếm đến ba :
- 1 ...2....3!
Rồi lúc đó tôi thấy phi thuyền sáng lên loá mắt tôi sau đó tôi bất tỉnh . Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong hang . Bạn bè đang nằm xung quanh mấy thằng này ngủ hết rồi . Tôi đi khỏi hang nhìn cảnh vật quen quen trước mặt :
- đây là mơ à .
Bỗng có tiếng :
- Đây không phải mơ đâu anh bạn của tôi . Ăn chuối không
Nó ném chuối cho tôi . Tôi mà kinh ngạc :
- Uầy chuối này ăn ngon hơn thằng Bờ- na-nờ
Nói rồi tôi và nó vào rừng hái chuối gặp một bức tượng đá mang chuối về cho bọn bạn . Cả đám ăn xong bắt đầu xây dựng lại hang . Bờ-na-nờ nói :
- lúc dịch chuyển tao thâý mấy ông kia cũng dịch chuyển theo chắc là họ cũng đến đây cùng chúng ta
Tôi chợt nhớ ra bức tượng liền dẫn bọn nó đến chỗ bức tượng mang bề buổi tối hôm đó chúng tôi quây quần bên nhau lúc này Nguyễn Thành Tôi nói :
- Bọn mày biết tình cảnh bây giờ rồi đó . Cả nhân loại bị hoá đá vận mệnh cứu cả thế giới đặt trên vai chúng ta
Tiến Bịp nói :
- Cứ tưởng được nghỉ ngơi ai dè lại làm anh hùng cứu thế giới
Nhân :
- 8 tỷ người rất nhiều !
Đột nhiên tôi đứng dậy đi đến đống lửa phát minh vĩ đại đầu tiên của con người nói to :
- Tất cả chúng ta đã đến nước này . Vậy bây giờ 6 cậu học sinh Trung học cơ sở Việt Hưng sẽ gây dựng thế giới bắt đầu từ con số 0. Thật là phấn khích .
HẾT tập 1
Cảm ơn đã đọc
Tác giả : Nguyễn Hoàng Tuấn
Nhân vật
- Nguyễn Hoàng Tuấn
- Nguyễn Huy Nhân
- Nguyễn Thành Tôi
- Bờ-na-nờ
- Tha Nót
- Tiến Bịp
Nhật kí về thời cổ đại tập 1
Nhà Xuất Bản Nguyễn Hoàng Tuấn
Vậy thì đừng xem nữa.