CẦM BÙN NÉM NGƯỜI KHÁC, DÙ TRÚNG HAY KHÔNG THÌ TAY BẠN ĐÃ LẤM BẨN
Tác giả : Tinh Hoa
Lượt xem/nghe : 905
Tạo lúc : Sat, 29/10/2022 16:24
Cập nhật lúc : 16:24pm 29/10/2022
Nếu bạn bị đau chân vì một hòn đá đè trúng, vậy bạn có đá vào nó để trút giận? Bạn nói mình đâu có ngốc như vậy! Nhưng chính bạn có thể đã và đang làm những chuyện như thế mà không hay biết.
Bạn ghét một người nào đó, sau đó bạn thầm nguyền rủa anh ta ở trong lòng, vậy ai là người luôn phải nghe lời nguyền rủa đó? Khi bạn cứ nghĩ về những thương tích của đối phương, vậy ai đang chịu sự giày vò? Ai đang tức giận và chán nản? Ai không thể bình tĩnh? Ai không ngủ ngon được? Chính là bản thân bạn đó thôi.
Chính sự tức giận, buồn, ghét còn khiến bạn tổn thương nhiều hơn là đối tượng bạn ghét
Bạn cảm thấy bất bình: “Chẳng lẽ tôi phải buông tha anh ta dễ dàng vậy sao?” “Bạn không hiểu được những gì anh ta đã làm với tôi đâu”. “Tôi ghét người đó vô cùng, thật sự là anh ta rất quá đáng”. “Anh ta làm tổn thương tôi nhiều lắm, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta”.
Tha thứ thật không dễ dàng gì, đặc biệt là tha thứ cho một người đã làm bạn tổn thương quá nhiều thì lại càng khó hơn nữa. Nhưng khi bạn không sẵn lòng tha thứ cho người khác, cuối cùng sẽ chỉ làm tổn thương đến chính bạn mà thôi, người chịu đau khổ cũng là bản thân mình.
Hãy nghĩ thử xem, khi bạn cầm bùn để ném ai đó, thì tay ai sẽ dính bẩn trước đây? Bạn muốn vác đá lên để ném người khác, nhưng ai là người luôn phải vác đá? Chính là bạn đấy. Phải không?
Nếu tiếp tục căm ghét một người, cũng không khác gì việc tiếp tục bị giam trong ngục tù…
“Nếu tha thứ cho ai đó, tức là đang cho họ biết rằng, họ có thể làm bất cứ điều gì mà họ muốn”, đấy là quan điểm chung của rất nhiều người. Một số người sẽ hỏi: “Tại sao không để cho những kẻ làm tổn thương người khác bị báo ứng?”
Tha thứ cho người làm sai, không có nghĩa là những gì anh ta đã làm với bạn trong quá khứ chưa từng xảy ra, hay là những điều anh ta đã làm là có thể chấp nhận được; điều đó cũng không có nghĩa là bạn phải làm hòa với đối phương. Tha thứ là vì chính bản thân bạn, để lấy lại tương lai của chính bạn, để mang lại sự yên bình cho trái tim, và cũng là để cho chính mình có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Mọi người đều biết cựu Tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela (1918-2013), người đã ở tù oan 27 năm vì đã chống lại chính sách phân biệt chủng tộc, dù vậy, khi ông lấy lại được tự do, ông đã quyết định từ bỏ hận thù. Tại sao lại như vậy?
Trong cuốn tự truyện của bà Hillary Clinton, có ghi lại cuộc trò chuyện giữa hai người. Clinton từng hỏi Mandela: “Tôi nghĩ rằng tại lễ nhậm chức tổng thống có thể mời các quan cai ngục giam giữ tổng thống đến đây là một việc trọng đại, nhưng ngài thực sự không oán giận họ sao?”.
Mandela trả lời: “Tôi đã từng oán giận họ trong nhiều năm tháng dài dằng dặc. Tuy nhiên, đến một ngày nọ, khi tôi đập đá tại mỏ đá thì đã nhận ra rằng họ đã lấy đi mọi thứ nhưng trừ tinh thần và linh hồn của tôi, vì vậy tôi đã quyết định tuyệt đối sẽ không để bọn họ lấy đi những thứ mà tôi còn sót lại đó”.
Clinton lại hỏi: “Cuối cùng khi ngài rời khỏi nhà tù, trong lòng cũng không còn hận thù nữa sao?”.
“Tất nhiên là có, nhưng sau đó tôi nghĩ rằng, họ đã giam cầm tôi trong 27 năm rồi, nếu như tôi căm ghét họ, thì có khác gì mình vẫn tiếp tục bị giam ở trong tù đâu. Tôi muốn tự do, cho nên tôi đã buông bỏ hết”.
Điều quan trọng không phải là “trả đũa”, mà là “làm cho bản thân sống tốt hơn”…
Điều quan trọng không phải là “trả đũa”, mà là “làm cho bản thân sống tốt hơn”… (Ảnh: Internet)
Tha thứ, không phải là buông tha cho người khác, mà là buông tha cho chính mình. Không phải là để trở thành một vị thánh, mà là để có thể làm một người tự do, mới quyết định không cho phép người khác kiểm soát cuộc sống của mình, không còn bị ràng buộc với người phạm sai lầm kia.
Người mà trong lòng luôn mang hận thù, luôn mong muốn trả đũa hiếm khi có thể bình tĩnh để suy nghĩ. Nếu bạn có thể quên đi những tổn thương mà người khác đã gây ra cho mình, thì những tổn thương đó sẽ còn lại bao nhiêu? Nếu như không còn oán giận nữa, thì sự đau khổ của bạn sẽ tiếp tục kéo dài bao lâu?
Hãy nghĩ tiếp xem, nếu như bạn đau buồn đến nỗi không muốn sống, thì ai sẽ đau khổ? Chính là bản thân bạn và những người quan tâm đến bạn thôi. Nếu bạn trở thành như thế, thì ai sẽ thấy vui đây? Những người ghét bạn sẽ thấy vui nhất. Đó cũng chính là lý do tại sao nói rằng “cách trả thù tốt nhất chính là làm cho bản thân mình sống tốt hơn”.
Có một nhà thiết kế trang sức với khí chất tao nhã thanh lịch từng lên truyền hình, kể về câu chuyện quá khứ của mình. Khi cô phát hiện ra người chồng cũ của mình ngoại tình, mỗi ngày cô đều trốn ở nhà và khóc, cuộc sống của cô trôi qua rất bi thảm.
Cho đến một ngày, cô nằm trên giường và suy nghĩ, bây giờ chỉ có hai con đường, một là cứ nhảy thẳng từ tầng 13 của ngôi nhà xuống, sau đó tất cả sẽ tan biến hết; hai là phải sống tốt hơn hiện tại, để trả thù người chồng cũ.
Cuối cùng, cô đã chọn con đường thứ hai. Thế là cô đã sống và làm việc thật chăm chỉ, rồi trở thành một nhà thiết kế trang sức, bây giờ sự nghiệp của cô rất thành công, hơn nữa cô còn sống rất mãn nguyện hạnh phúc.
Vấn đề không phải là “trả đũa”, mà là “làm cho bản thân sống tốt hơn”. Điều này rất đúng! Rất nhiều người không thể tha thứ cho sai phạm của người khác, nhưng chính bản thân họ cũng đã phạm sai lầm. Thật ra thì mọi sự dung thứ, đều là dung thứ đối với bản thân, là tha thứ cho bản thân đã nhìn nhầm ai đó, đã làm sai điều gì đó, và tha thứ cho sự tự trách, hối hận và tội lỗi của bản thân mình.
Hãy thử lùi lại một bước, chúng ta sẽ thấy rằng đối phương và chúng ta cũng như nhau cả, đều là những con người bình thường, sẽ có lúc phạm sai lầm, bốc đồng, đôi khi cũng yếu đuối, hay nóng nảy, đôi khi lại mất đi kiên nhẫn, có lúc thì bối rối mơ hồ… Khi bạn thấy bản thân mình cũng từng phạm phải những sai lầm, thì cũng sẽ thấy tha thứ dễ dàng hơn nhiều.
Chừa cho người khác một lối đi, cũng là giúp cho con đường của chính mình trở nên rộng rãi hơn. Bởi vì biết đâu chừng một ngày nào đó, bạn cũng cần người khác tha thứ cho mình.
Tuệ Tâm
| Bài Trước Đó | Bài Tiếp Theo |







,,,,,,,Nhật kí về thời cổ đại
Tác giả Nguyễn Hoàng Tuấn
Ý tưởng Dr stone
Tiến sĩ đá Dr senku
Ngày hôm nay ngày 29/6/2025 là ngày cuối cùng của thế giới . À không là ngày cuối cùng chúng tôi ở trái đất thế kỉ XXl . Vì chỉ chục phút nữa thôi chúng tôi là những người sẽ xuyên không về thời cổ đại và sống yên bình Tôi nói
- Xong chưa chúng mày tắt video đi . Lên mạng thế thôi
Nguyễn Thành Tôi nói :
Từ từ chút đi anh bạn . Từ từ xem nào . Từ từ rồi đăng đây là chuyện rời xa nền văn minh nhân loại .
Nhân nói :
- Ồ sản phẩm xổng rồi kìa xong code rồi . Đến lúc rồi vài phút nữa thôi
Bờ-na-nờ nói :
- Nếu mà cả nhân loại biết truyện chúng ta chế tạo cổ máy thời gian không biết sex thế nào .
Tha Nót nói :
- Hành lí đã dọn xong đó là không gì cả có mấy thân người về thôi .
Tiếp đó chúng tôi sửa soạn đống lộn xộn . Tôi còn nhắc mội người bảo mẹ tôi là khi chúng tôi đi rồi hãy đăng video đó vì nếu chúng tôi đăng thì sẽ bị Tổ CHỨNG ĐOM ĐÓM chùy sát do fan Jack cầm đầu . Cuối cùng cũng xong Tha Nót đã nói với bố mẹ tôi . TIENS BỊP nhảy vào đầu tiên. Anh Tiến Bịp nhanh nhẹn luôn đi đầu . Mấy thằng bạn cũng lần lượt ngồi vào . Tôi bảo họ phải cài code cho cả máy dự phòng nữa . Tôi nghe thấy tiếng bước chân . Màn hình điện thoại của tôi hiện lên tin nhắn của BỘ CÔNG AN tôi cũng không quan tâm . Đến khi tôi ngồi cùng mấy thằng kia . Tôi cũng không hiểu tại sao tại tôi là nghệ rất nhiều tiếng trực thăng rất ồn tôi bảo :
- Ây các mày máy thời gian này tuy ồn nhưng có tường cách âm mà sao ồn thế nhờ . Tiến Bịp đồng tình :
- Cũng ồn đấy Nhân ơi tắt điện thoại đi .
Nhân ngạc nhiên nói :
- Tao có làm gì ồn đâu !
- Do mày đánh rắm nên mới ồn thế đấy .
Chợt trong đầu tôi có dự cảm không lành về bên ngoài kia Tôi hỏi :
- Ây chúng mày có thấy gần đây có nhiều tin tức nói về căn bệnh gì đá đá không ?
- Ừ tao cũng nghe tin đấy rồi . Nó lây từ một người Việt Nam bên Mỹ đúng không ?
Tha Nót nói :
- Ờ đúng rồi càng lúc càng nhiều ca mắc thôi kệ đi về thời cổ đại rồi lo cái gì .
Nguyễn Thành Tôi đã viết xong code . Nó cũng ngồi vào ghế đầu . Sau một nút bấm phi thuyền bắt đầu đếm ngược :
- Mười , chín ,tám ...
Tiến Bịp hét lên sung sướng :
- Thế là còn vài giây nữa thôi chúng ta sẽ không còn bị quấy rầy nữa muốn làm gì cũng được , được tự do rồi !
Máy tính điện tử tiếp tục đếm :
-Bảy , sáu , năm ...
Nguyễn Thành Tôi nói trong nụ cười :
- Tao nảm cái bài tập về nhà lắm rồi lúc nào cũng thi với học rồi đi làm như nô lệ của tư bản chán cả ra
Máy tính lại đếm :
- Bốn ...
Nhân nói :
- Tao chán đi học lắm lặp đi lặp lại .
Máy tính đếm cho bọn tôi vui :
- Ba ...
Tha Nót nói :
- Tao ở Hà Nội mỗi sáng trước mắt tao là một màn sương mù nó không đẹp vì đó là khí thải . Xung quanh toàn là khí độc
Bờ-na-nờ :
- Hoà bình rồi không chiến tranh nữa sướng như fan ĐOM ĐÓM khi Jack không bỏ con .
Rồi lại âm thanh điện tử :
- Hai ...
Tôi ôm niềm vui háo hức khi có cuộc sống mới bên bạn bè mà tôi hay ao ước . Tôi có thể ngả lưng những tháng ngày chillguy . Một cuộc sống ở nơi có cây cối um tùm thiên nhiên xanh mát không ô nhiễm không khí và ánh sáng không chiến tranh . Cuối cùng :
- Một , không , phóng ...
Chỉ một cái chớp mắt chúng tôi đã đến một không gian bu ảo. Xung quanh tôi bây giờ là mấy cái đồng hồ như doremon Nguyễn Thành Tôi bấm công tắc một quả PICKELBALL thời gian nó bay đi xa rồi biến mất . Bọn tôi nghĩ là 9 triệu năm trước chắc là không có người . Tôi ngồi chờ trong háo hức . Tôi nhìn ra bên ngoài thấy có vài tia chớp xanh gió cũng dần to có vẻ có linh cảm không tốt . Đột nhiên đài liên lạc phát ra âm anh tôi giật mình doremon à :
- Cứu , cứu với .
Cả đám giật mình Nguyễn Thành Tôi trả lời với người bên kia :
- Các anh là ai ? Gửi bao tiền cho BÉ BẮP ?
Bên kia nói :
- Chúng tôi là FBI và công an Việt Nam sẽ nói cho các cậu biết chuyện gì đã xảy ra .
Bên ngoài gió càng nổi to màu các chiếc đồng hồ chuyển hơi màu xanh . Sau vài cuộc nói chuyện bên kia gửi văn bản dài đại khái là AXALABACUCU, AXALABACUCU vào năm 2024 tháng 12 xuất hiện người đàn ông Việt Nam bên Mỹ có biểu hiện chân tay tê cứng hàng xóm có sang hỏi thăm cũng bị lây bệnh . Chỉ trong 30 ngày ông ta liền biến thành một bức tượng đá . Hàng xóm họ lại mắc bệnh lây cho những người khác . Do không có triệu chứng ngay nên nó lây nên máy bay sang nước khác . Ngày 27 tháng 4 năm 2025 dịch bệnh lây lan khắp nơi Mỹ , Châu âu và Châu Á . Căn bệnh này rất khó có triệu chứng và nó còn lây qua không khí nên gần như 8 tỷ . Mọi người khắp thế giới tuyệt vọng chưa có thời gian để chuẩn bị nên mọi chỉ có thể chờ chết . Nhưng khi biết có các cậu đang là cỗ máy thời gian lập tức các cậu nổi tiếng toàn cậu nhiều người nổi tiếng nói về các cậu những con người vĩ đại đang làm cỗ máy thời gian .Do các cậu ẩn địa chỉ nên chúng tôi rất khó tìm cho đến hôm nay khi nhận ra các cậu ở ngay đây chúng tôi tức tốc chạy đến . Bọn tôi đến nhà gặp bố mẹ các cậu . Tôi :
-Cháu chào cô ,cô ơi cháu tìm em Tuấn và bạn của em ấy
Mẹ cậu :
- Ờ nó ở dưới đó đó .
Anh công an lao xuống hầm anh FBI cũng đi theo. Anh công an ngồi vào máy nhưng không biết dùng thế là anh FBI đưa cho tờ hướng dẫn dài 673 nghìn tỷ trang rồi họ đến đây gặp bọn tôi anh công an nói :
- Bây giờ các cậu hãy đi về tương lai nghĩ ra cách cứu thế giới
Lúc này một cơn gió to thổi mạnh đến hai phi thuyền trao đảo dữ dội . Bên kia đang nói thì :
- Các cậu hãy cứu chúng tôi , á ... Á ...
Nguyễn Thành Tôi nói :
- Các anh sao vậy
Nhân nói :
- Chúng ta bị bão thời gian bao vây rồi
Lúc này quả bóng PICKELBALL thời gian bay đến đập mạnh vào cửa kính rồi bay thẳng về phía trước số liệu ghi trên máy đo từ 2025 đến 4000 năm sau Tiến Bịp la lên :
- Chúng ta chết mất .
Tha Nót nói :
- Nguyễn Thành Tôi bấm đi xuyên không đi đâu cũng được còn mạng thì còn sống
Lúc này phi thuyền bên kia bay đi
Nguyễn Thành Tôi núng thế nói :
- Mấy người bên kia tôi đếm đến 3 chúng ta cùng bấm
Bên kia cố trả lời :
-OK
Rồi Nguyễn Thành Tôi đếm đến ba :
- 1 ...2....3!
Rồi lúc đó tôi thấy phi thuyền sáng lên loá mắt tôi sau đó tôi bất tỉnh . Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong hang . Bạn bè đang nằm xung quanh mấy thằng này ngủ hết rồi . Tôi đi khỏi hang nhìn cảnh vật quen quen trước mặt :
- đây là mơ à .
Bỗng có tiếng :
- Đây không phải mơ đâu anh bạn của tôi . Ăn chuối không
Nó ném chuối cho tôi . Tôi mà kinh ngạc :
- Uầy chuối này ăn ngon hơn thằng Bờ- na-nờ
Nói rồi tôi và nó vào rừng hái chuối gặp một bức tượng đá mang chuối về cho bọn bạn . Cả đám ăn xong bắt đầu xây dựng lại hang . Bờ-na-nờ nói :
- lúc dịch chuyển tao thâý mấy ông kia cũng dịch chuyển theo chắc là họ cũng đến đây cùng chúng ta
Tôi chợt nhớ ra bức tượng liền dẫn bọn nó đến chỗ bức tượng mang bề buổi tối hôm đó chúng tôi quây quần bên nhau lúc này Nguyễn Thành Tôi nói :
- Bọn mày biết tình cảnh bây giờ rồi đó . Cả nhân loại bị hoá đá vận mệnh cứu cả thế giới đặt trên vai chúng ta
Tiến Bịp nói :
- Cứ tưởng được nghỉ ngơi ai dè lại làm anh hùng cứu thế giới
Nhân :
- 8 tỷ người rất nhiều !
Đột nhiên tôi đứng dậy đi đến đống lửa phát minh vĩ đại đầu tiên của con người nói to :
- Tất cả chúng ta đã đến nước này . Vậy bây giờ 6 cậu học sinh Trung học cơ sở Việt Hưng sẽ gây dựng thế giới bắt đầu từ con số 0. Thật là phấn khích .
HẾT tập 1
Cảm ơn đã đọc
Tác giả : Nguyễn Hoàng Tuấn
Nhân vật
- Nguyễn Hoàng Tuấn
- Nguyễn Huy Nhân
- Nguyễn Thành Tôi
- Bờ-na-nờ
- Tha Nót
- Tiến Bịp
Nhật kí về thời cổ đại tập 1
Nhà Xuất Bản Nguyễn Hoàng Tuấn
Vậy thì đừng xem nữa.